(iBlog.vn) – Đan nghe tim chính mình nhảy điệu flamenco rộn rã, cô đang mơ về những đoạn đường, về những vòng ủ ấp của anh, và về những ngày có anh kế bên. Tình ái, là phải nói ra!
Tặng anh – Cự Giải Thủ đô, sáng 11.7, 8:05 Đúng là ánh mắt ấy, không thể lẫn vào đâu được, ánh mắt mọi khi chính mình vẫn nhìn trong ảnh, trong những lúc rỉ tai trên mạng phố hội, nhưng sao, bữa nay khi nhìn vào ánh mắt ấy, tim chính mình lại thế này. Đan chưa bao giờ tin tham gia tiếng sét tình ái, càng chẳng thể tin rằng, em thích anh ngay trong khoảng lần đầu tiên gặp gỡ mặt như thế. Quen anh đã lâu, nhưng Đan và anh chỉ quen qua mạng phường hội, trong những lần trao đổi công việc part- time qua mạng. Cô là người mới, còn anh là người giao công tác, hướng dẫn những thứ cần thiết, nhắc nộp bài đúng hạn… Gần 1 năm, chỉ chat về công việc, anh lâu lâu nhắc nhở giữ sức khỏe và cố gắng nộp bài đúng hạn, bên cạnh đó, những lần cô làm bài tốt, anh đánh giá tốt và gửi thêm tiền nhuận bút qua thẻ trả tiền. Chưa một lần chạm chán ngoài đời thực, cũng chưa bao giờ cô có ấn tượng hơn mức phổ biến với người quản lý của mình. Vậy sao, hôm nay, ngay lần chạm mặt trước tiên này, cô lại đổ gục trước anh, mau lẹ hơn bất kỳ tia sét nào, đến nỗi, khi anh quay bước đi rồi, cô mới trông thấy, tim bản thân mình lỡ nhịp, thực thụ.
Ảnh minh họa
Hà Nội, sáng 11.7, 8:15 -Này cô nhỏ tuổi, anh chụp 1 kiểu ảnh nhé! -Không!!!! Em vào ảnh xấu lắm. Cô đứng dậy, cúi đầu chào anh, tránh ống camera nhiếp ảnh từ phía anh. chậm tiến độ là lần trước tiên, cô và anh gặp gỡ nhau ngoài đời thực, không phải qua màn hình máy tính. Chạm mặt nhau lần này, là anh, với vị trí người quản lý, tiễn đoàn công tác dài ngày dò xét thị trường phía Nam, trong đó cô chịu nghĩa vụ chính trong chuyến dò xét hoạt động mua bán. Gọn gàng, nhưng đủ ý, anh nhắn gửi các nhân viên chăm nom vào công việc, chăm chút sức khỏe, thường xuyên báo tin tức về. Quần chúng lên xe, mở đầu cho hành trình mới. Riêng cô, đã nhân thức, tim chính mình lỡ nhịp thật rồi, và hành trình trên vai cô sẽ nặng hơn, khi mang thêm một nỗi nhớ. Rõ ràng là cô nhớ anh, ngay khi anh vừa quay lưng đi, rõ ràng, cô bị sét tiến công, mà không, tốc độ hơn cả sét tấn công. Tự nhủ, nhất mực sau chuyến công tác này, nhất mực, phải nói cho anh biết… Cô tự cốc mình đau điếng, để đảm bảo ý thức được quay về bình thường. Nhớ nhung thế này, khiến cho việc được sao? Huế, ngày 15/7 Cô vừa mail cho anh, báo công việc ở đây. Cô cứ băn khoăn mãi, xem có nên gửi lời chúc buổi tối tốt lành tới anh hay không. Rồi cô gõ một số dòng, hỏi thăm cả sức khỏe của anh nữa. Loài người ấy, suốt ngày chỉ có công việc, không biết anh có ăn đúng giờ không nữa. Hà Nội ơi, mong về với mi quá, dù vừa mới bước chân đi, vì ở đó có anh! Không có thư rep lại. Cô nhìn ra bầu trời Huế đầy sao, đăng một vài dòng lên trang cá nhân, và tắt máy . Sáng sau, cô nhận được mail giải đáp, dòng cuối anh cám ơn cô, chúc cô ngày mới phấn kích. Có thế thôi, mà khiến cô cười cả ngày sau đó. Mấy anh chị trong đoàn còn thắc mắc mãi, làm cho cô hồi hộp quá chừng. Mỗi nơi cô đến, mỗi thứ cô nhìn thấy, đều lưu lại và gửi gắm cho anh. Cô không biết cảm giác của anh sẽ thế nào, chỉ đơn giản là muốn san sớt, muốn chạm gần hơn vào quả đât của anh, từng chút một, mỗi ngày. Hà Nội, 16.7 Anh thu được mail của Đan. Cô gái trẻ ham thích xê dịch và rất tận tụy với công việc. Đi đến đâu, dù công tác có bận rộn thế nào, em cũng dành một vài dòng cuối email ghi lại xúc cảm của bản thân mình về nơi vừa đặt chân đến. Huế, Đà Nẵng, hay những vùng bóng gió hơn, ít người nhân thức đến, em vẫn thích chúng một cách kỳ lạ. Mỗi khi chiếm được mail của em, tôi cảm giác thoải mái hơn phần đông, khối lượng công việc của người điều hành cũng đỡ thấm mệt hơn. Ở em, lúc nào cũng có sự thích thú, hứng khởi, và nhiệt huyết. Khiến việc cùng nhau gần một năm qua mạng, tất nhiên chưa bao giờ em trễ hứa hẹn gửi bài, vô cùng có trách nhiệm. Sáng nay, đi café với một công ty đối tác ở Đà Nẵng, người đó có nhắc đến Đan, anh bỗng nhiên nở một nụ cười nhẹ. Công ty đối tác phản ánh tốt về cô gái, nói em khiến việc rất ân cần và có trách nhiệm. Anh nói các trường Đan đến dò xét, nhà trường, phụ huynh và các em sinh viên đều cho đánh giá vô cùng hăng hái. Hai người trao đổi thêm một vài thông tin và chào nhất thời biệt. Lúc này, khi chỉ còn lại một mình, anh nhắn một tin, báo quần chúng cố gắng, chần chờ mãi, xem có nên gửi dưới tin nhắn yếu tố gì cho em, nhưng lại thôi…. Hà Nội sớm nay trong sạch quá! Đột nhiên muốn nắm tay người nào đó đi vòng vo một vòng phố cổ lỗ. Là em, là Đan! Nha Trang, ngã. Rời thị trấn của những cây cầu- Đà Nẵng, Đan và đoàn dò xét tới Nha Trang, công chúng bạn nào cũng trông đợi tới đây, để lùa tay vào làn nước trong xanh màu ngọc bích tắm hồ thỏa thích sau giờ làm cho việc. Đan cũng vậy. Cô thích đại dương, thích cực kì. Các trường nơi Đan tới dò xét và trình bày đều có nhận định rất khả quan. Cả team ai cũng háo hức để đi thêm những vùng khác, với kì vọng lần này dự án khai triển sẽ diễn ra tốt đẹp. Sau giờ khiến, Đan cùng quần chúng chạy xe ra hồ. Đoạn cua rẽ, một chiếc xe bất ngờ mất lái, đâm sầm vào xe Đan. Cô chỉ biết, sau cú ngã, thì người bản thân đau điếng, chẳng còn nhân thức gì nữa. Tỉnh giấc dậy, dân chúng khách hàng nào cũng sốt sắng lo cho Đan, may mà không sao, chỉ do sốc quá mà bất tỉnh nhân sự đi. Đan cười tự nhủ đúng là đồ nhát, mày bị bất tỉnh nhân sự do sợ chứ ko phải do bị quá đau. Tay trái cô vẫn đau ê ẩm và rỉ máu, nhưng như thế là may quá rồi. Người tài xế hôm đó cũng may, chỉ đau hơn cô một tí, anh xin lỗi và xin bồi thường một khoản tài chính, Đan xua tay, cô không sao là tốt rồi. Anh thanh niên cảm ơn vội vàng, rồi hứa hẹn sẽ mời quần chúng đến nhà anh chơi. Thế là lại có thêm bạn mới. Khi gần như mọi người đã ra ngoài, Đan mới dám nhớ lại chốc lát lúc đó, kể ra cũng đáng sợ, nhỡ cô bị làm cho sao, không về chạm mặt anh được nữa thì… Cái phút chốc lúc đó, cô chỉ nhớ về một người- là anh. Con gái khi yêu, đúng là điên, chẳng lo cho bản thân bản thân, chỉ lo không về chạm chán được người trong mộng. Cô bật cười, sớm nay Nha Trang nắng chan hòa quá. Hà Nội, đợi chờ Tầm thường, em luôn gửi mail tham gia mỗi buổi tối, có khi sáng sớm thì gửi phiên bản ý tưởnrg, lần này không thấy. Anh tự thấy hoảng loạn, liền gọi điện cho Trường cùng đi hàng ngũ điều tra xem tình hình thì mới hay Đan bị ngã. Có cảm giác khiếp sợ chiếm giữ đầy tâm não anh, dù Trường cam kết là cô sẽ không sao và đại chúng trong đoàn vẫn ổn mà anh thì cứ đứng ở nể lặng sau cú máy tính bảng. Đang còn lừng chừng, thì chuông laptop anh reo: -Em xin lỗi, em xin lỗi đã gửi mail trễ, tại bữa qua… Giọng Đan bên đầu dây nôn nóng. Anh cắt ngang: -Em có sao không? -Em… em không sao. Cám… cám ơn anh. Anh dịu lại khi nghe Đan nói, anh nhắc đi nhắc lại lần nữa là em phải nghỉ dưỡng rồi hãy tiếp tục công việc và phải đảm bảo khỏe mạnh đi về đây gặp mặt anh. Đan tắt máy rồi, mà anh vẫn còn chưa tin được những lời bản thân vừa nói- 1 người khô khan lúc nào cũng chỉ nhân thức có công việc. Quả thực, với mớ công việc sum sê, anh chẳng còn thời điểm mà nghĩ bóng gió, một buổi hẹn hò xem mức độ xa xỉ quá. Thế mà hôm nay, lại có cảm giác lo sợ tột độ bỏ ra cho một người. Quen Đan gần một năm, và chỉ gặp hôm đi tiễn em, nhưng anh có tuyệt vời mạnh bạo về đôi mắt ấy, cũng chưa cô gái nào thoái thác không cho anh tự sướng! Về đây mau, anh sẽ cho em biết tội của chính mình. Anh cười thầm, chờ mong đến cuối tháng. Đà Lạt, em nhớ anh Đoàn đến Đà Lạt, đại chúng nô nức với những ngôi trường nơi đây, nô nức với những ngọn đồi, những vạt hoa mimosa quà cả lối đi. Công việc, dù đôi lúc có khó khăn, nhưng Đan và dân chúng đều khắc phục rất tốt. Cũng có thể, vì ai cũng mong hoàn thành công tác như dự kiến để được quay đi về nhà sau 04 tuần trời ròng rã. Trời Đà Lạt đầy sương mù, nhưng không khí thì dễ chịu vô cùng. Đi trên con đường hai bên đầy rừng thông xanh ngắt, Đan chỉ muốn ngay tức thì gọi cho anh, dù viện cớ công việc hay gì gì đi nữa thì cũng muốn nói rằng ở đây đẹp lắm, anh có thể tới đây được không, vì con ốm này nhớ anh lắm rồi. Nghĩ một tràng, nhưng lại thấy bản thân nhảm nhí quá, ở Thủ đô giờ anh còn cả đống công việc chất chồng, vồ cập gì bản thân chứ. Người nào cũng nói, Đà Lạt là thị trấn của tình ái, có lẽ bởi vậy, mà tới đây, người nào rồi cũng thấy mến yêu một nhân tố gì đó. Lúc đi bộ dọc theo triền đồi, leo lên một con dốc, Đan bỗng dừng lại, hỏi người đồng nghiệp đi bên cạnh: -Chị đã từng yêu người nào khẩn thiết, ngay lần gặp mặt đầu tiên chưa? Chị hơi khựng lại, rồi quay sang cười cợt với Đan: Cảm nắng khách hàng nào rồi sao? Trước chị cũng thế. -Em bị sét tiến công chị ơi! Đan lay lay nhánh hoa bên vệ tuyến phố. -Thì nói đi. Cô xông xáo lắm nhưng mà. Chị đùa nhẹ! -Em nói thật đấy, về Hà Nội em sẽ nói. -Ừ, tình ái thì phải nói ra em ạ. Lưng mức độ dốc, Đan lại nghe tim bản thân đập rộn rã. Dòng mail đầu tiên: Đà Lạt, em nhớ anh lắm…. Thủ đô, anh cũng nhớ em Sáng nay dắt xe đi làm cho, mà đầu óc anh không sao dồn vào một chỗ được. Anh chỉ mong một ngày dài mau trôi qua, công việc thì ngày nào giải quyết cũng vẫn là công tác, nhưng anh mong thu được mail của Đan. Lắc đầu xua đi cái ý nghĩ đang chiếm giữ tâm hồn anh bao ngày qua, anh lao đi. Bên anh đang tuyển những hợp tác viên mới, nhóm này rồi cũng sẽ như team của Đan, sẽ đi các nơi để sản xuất dự án của tổ chức kinh doanh. Chạm chán những người mới, nhìn những gương mặt mới, mà sao anh chỉ nhớ tới Đan. Chỉ khi người ta lần tìm người nào đó giữa hồ người, người ta mới thấu, trái tim bản thân mình hướng về người nào. Anh nắm bắt tim mình đập vì nguyên do gì rồi. Là em cô gái ạ. … Khác hẳn mọi khi, Đan hay san sẻ cảm xúc dưới cuối email, nhưng lần này, dòng trước tiên anh nhận được, lại là nỗi nhớ. Màn hình máy tính đột nhiên chốc ngập đầy sắc tiến thưởng hoa mimosa và nụ cười của Đan. Anh biết bản thân mình cũng nhớ nửa kia, hầu hết. Cứ trân trân nhìn màn hình máy tính, anh quên rằng, ngoài kia, thị trấn đã chìm vào giấc ngủ dài. Anh sẽ đồng hành em chứ? Câu trước tiên khi em trở lại Hà Nội, là câu xin mất việc. Anh ngỡ ngàng, sau một bốn tuần trời xa vắng, sau những tâm tư cô từng san sớt, cô gái anh thương nhớ đang đứng trước mặt anh, thế mà cô ấy đang nói gì đây? -Em xin nghỉ để đi ngao du cùng người em yêu. -Em… em muốn đi bao lâu? Với ai? Anh nghe giọng bản thân có chút mất bình tĩnh. -Để xem anh ấy có đồng ý hay không? Là anh đấy. Em thích anh! Anh nghĩ suy rồi trả lời em đi. Đan nói một hơi dài, nhanh và gấp. -Anh bận lắm, nên không có thời gian suy nghĩ đâu. Mặt Đan xịu xuống, bờ vai em run run, giọng nói như muốn khóc: -Anh không thích em thì cứ nói thẳng đi… -Ngốc à, anh bận nên không có thời điểm suy nghĩ, nên anh đồng ý luôn này! Anh cười, vòng tay ấp ôm ghì Đan tham gia lòng, cô gái mà anh mến yêu, người anh đã hy vọng bao lâu nay đang nép vào ngực anh. Yêu em, phổ quát lắm cô gái ạ. Đan nghe tim bản thân mình nhảy đầm điệu flamenco rộn rã, cô đang mơ về những con đường, về những vòng ôm của anh, và về những ngày có anh bên cạnh. Ái tình, là phải nói ra!
Tham khảo thêm: Play Boys
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét