Tôi viết những dòng này trong tâm trạng hoang mang, không anh em, không một người kế bên để nói ra những nỗi niềm mà tôi đã mang trong lòng hơn 20 năm nay. Được sinh ra khi mẹ tôi đã gần 40 tuổi, đã có một anh trai và một chị gái hơn tôi 10 tuổi, độ tuổi của mẹ quá muộn để sinh con ở thời đó. Trong khoảng khi nhận biết được mọi thứ, tôi nghe mẹ kể khi mang thai tôi mà chẳng hề nhân thức nên đã uống thuốc. Mẹ từng đi phá thai nhưng do thai quá to nên đành giữ lại. Tôi thành lập như vậy, một bên mắt lệch và nhỏ tuổi hơn bên còn lại. Tôi không phải là đứa lanh lợi như chị gái - luôn luôn rất hiện đại, giỏi giang. Tương lai học hành trung bình nhưng tôi luôn nỗ lực để đạt thành quả nọ kia, công chúng đều nhận xét ngoan và lễ phép, có phấn đấu. Thế nhưng trong mắt mẹ, tôi chưa bao giờ là đứa đáng được ca ngợi. Bà luôn đem tôi ra so sánh với những đứa trẻ khác, ngay cả với chị gái. Suy nghĩ của một đứa ốm khi đó bảo tôi cần phải cố hơn nữa để mẹ vui, để cho bằng bạn bằng bè. Tôi chờ đợi rồi một ngày mẹ sẽ kiêu hãnh về chính mình.
Lên cấp 2 rồi cấp 3, tôi có những ham mê của bản thân mình, vẫn cố gắng học hành chịu khó cho vừa lòng công chúng nhưng nhường như mọi thứ không hề thay đổi. Ngoài chuyện học hành, tôi còn bị so sánh rộng rãi thứ khác trong cuộc sống. Học hành bận bịu, tôi chẳng có thời gian khiến việc nhà, chị gái đi lấy chồng, công việc nhà chẳng bạn nào dạy bảo. Tôi nhớ lần đó, năm lớp 7, thời mọi thứ chưa có, nấu cơm bằng bếp than, đó là lần thứ 2 thứ 3 gì tôi học nấu, nồi cơm chỗ sống chỗ chín. Mẹ đã nói suốt cả một bữa ăn, nào con nhà này nấu cơm chuyên nghiệp, con nhà kia kho cá ngon, còn tôi thì... Tôi gào lên, thực thụ ức chế, thấy bản thân đã rất nỗ lực nhưng mà. Bà đánh tôi, tôi khóc suốt cả ban đêm đó.
Từ ngày ấy, tôi chẳng muốn động vào bếp nước nữa, mọi thứ yêu cầu tôi sẽ làm còn không thì thôi. Tôi sợ mình khiến hỏng sợ lại bị nói, bị so sánh. Sự so sánh cứ như một ám thị lúc nào cũng có trong đầu tôi. Gặp mặt ai hỏi thăm tôi, mẹ cũng kể như một đứa không nhân thức khiến gì, bao đa dạng lần tôi nghe mẹ nói mẹ trinh nữ về tôi. Cũng chẳng biết từ bao giờ, tôi trở thành một đứa nhút nhát, lúc nào cũng tự ti, mặc cảm. Nhiều khi ức chế, tôi trở nên cục súc, phản ứng lại những gì không hợp ý. Tôi giảm thiểu chạm chán mặt công chúng, tránh những đám giỗ chạp cưới hỏi, những đám chạm mặt mặt họ hàng. Tôi sợ cái nhìn của mọi người, sợ những câu nói của mẹ. Tôi cũng chưa bao giờ dám nhìn thẳng vào khách hàng nào bằng đôi mắt lệch của bản thân nhưng đôi tai tôi nghe được hết.
Mẹ bảo trong mái ấm, tôi là một đứa tự kiêu tự đại không dễ dàng ưa, một đứa hâm dở, còn với người dưng tôi là một đứa đần, thấp kém, dốt nát. Tôi cũng chẳng bi đát nói lại nữa. Tôi phân tích phổ thông về phố hội, về tư tưởng phương Tây, tôi thích nhân tố đó. Vậy mà bất kỳ nhân tố gì tôi nói ra đều là vớ vẩn, chẳng bao giờ có khách hàng nào ủng hộ. Tôi ít nói, cái gì làm thì làm cho, chẳng muốn khiến cho phiền người nào, tác động đến người nào. Tôi không thích sự ầm ĩ dối trá, nịnh bợ nhưng ba má cho đó là sự ngu dốt, tự cao. Lúc nào cũng muốn tôi gặp gỡ người này, quen người kia để có mối quan hệ này nọ. Tôi nói thẳng là không thích, vậy là lại có chiến tranh, tôi lại là đứa con bất hiếu.
Trong khoảng ốm tôi đã thích vẽ, muốn học kiến tạo bắt mắt, nhưng với mẹ đó chỉ là nghề "xướng ca vô loài". Vậy là tôi lên đại học, không một xác định phương hướng cho mai sau, tôi như cây xanh hoang mọc ven tuyến đường. Ra trường đại học, về nhà, đi khiến được 2 năm, tôi thất nghiệp, hàng ngày lang thang tậu việc, học tiếng Anh, nộp hồ sơ. Mẹ vẫn những câu chuyện như thế về tôi, thậm chí cả những câu chuyện không phải có. Tôi tự hỏi đã làm gì sai trong cuộc thế này? Tôi khủng hoảng vì thất nghiệp, vì sự đàm tiếu, vì mọi thứ. Cứ cho là tôi không giỏi giang, không mưu trí, tính cách khó tính, đó là một tội ác sao? Một vấn đề đáng bị lên án sao? Tôi chưa từng căm ghét mái nhà chính mình, thậm chí còn muốn khiến nhiều thứ hơn để bác mẹ có cuộc sống tốt hơn. Nhưng tại sao tôi luôn như cái gai trong mắt đại chúng, kể cả người nhà? Tôi được hình thành là một sai lạc hay sao?
Hồi cấp 3, phổ biến lần mẹ mắng tôi, tôi từng muốn tự vẫn, viết những bức thư dài, viết đầy những cuốn sổ nhật ký. Còn hiện nay tôi chỉ muốn ra đi, tới nơi nào chẳng người nào biết, nơi tôi có thể bắt đầu cuộc sống khác với những thứ mình đeo đuổi. Tôi đã đã tự buông thả bản thân trong thời điểm dài, những yếu tố tôi sai thì tôi nhận, nhưng những nhân tố không có thật sao cứ tiếp diễn mãi trong cuộc sống của tôi như vậy? Tôi đích thực rất mệt mỏi.
Hoài / Vnexpress
Đọc thêm: Tạp Chí Đàn Ông
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét