(iBlog.vietnam) Cô ấy thật sự xinh đẹp, chỉ là tôi không trông thấy. Cô ấy quá lộng lẫy mà trước giờ tôi lại coi thường, khinh bỉ.
Ngày trước, tôi đã từng yêu một người thiếu phụ và cưới cô ấy về khiến cho phi tần. Nhưng đó là cái ngày tôi chỉ có hai bàn tay trắng, chẳng có gì trong tay. Không thể phủ kiếm được, cô ấy luôn là hậu phương vững chắc của tôi. Cô ấy đã luôn ở bên khích lệ, yên ủi tôi lúc tôi không có công ăn việc làm bình ổn. Nhưng, cho tới một ngày tôi nhìn thấy, chính mình đã trở nên phong phú. Cuộc sống của tôi hoàn toàn đổi mới. Tôi trở thành người đại trượng phu có ngôn ngữ, có địa vị và có thiết kế. Con gái vây lòng vòng tôi đông đảo.
Tôi đã từng nghĩ, đàn ông có tiền, chơi bời tí không sao. Và tôi đã lao vào các cuộc ăn nhậu, chè chén, quên bạn dạng thân bản thân mình của mấy năm nghèo khó. Bà xã, người đàn bà ấy vẫn tần tảo đêm ngày dù chồng phong lưu. Cô ấy vẫn giản dị, chất phác, thậm chí là luộm thuộm. Nhiều lúc bảo cô ấy ra ngoài với chồng phải ăn mặc chỉn chu, thời thượng thì cô ấy cười ‘em chỉ có vậy, anh có yêu em không?’. Thuở đầu thấy cô ấy nói vậy có vẻ lôi cuốn nhưng đa dạng lần đâm ra bực vì chính mình nói bà xã không nghe.
Đồng nghiệp thì ăn mặc đẹp tươi, cô nào cô ấy đều nuột nà nà, còn hoàng hậu bản thân mình thì chỉ giống như cô giúp việc, nhìn mà chán. Sắm đồ mới về cho hoàng hậu, hiền thê cũng vứt xó, bảo chẳng có cơ hội gì mà mặc, đời nào ở nhà cũng ăn diện. Hoàng hậu chồng thảng hoặc tranh chấp về việc bé bỏng đó. Phi tần không chịu đổi mới, suốt ngày ở nhà đầu bù tóc rối, con cái, bếp nước vì không đi làm, làm cho tôi có cảm giác khó chịu vô cùng. Lâu dần, tôi không còn đưa phi tần đến các buổi tiệc nữa. Tôi mở màn đồng hành các em gái trẻ đẹp, chân dài để tô điểm cho mình bản thân. Sợ gặp gỡ những người cần thiết, bà xã lại lôi thôi lốc thốc, ngại với người ta. Đi một chính mình thì hay bị hỏi nên tôi dần đưa theo các cô em. Và dĩ nhiên, các mối quan hệ phi nghĩa của tôi cũng từ đây mà ra…
Tôi mở màn bắt bồ, lén lút giấu thê thiếp rồi dần bị phi tần phát hiện và còn công khai. Tôi đã chỉ tham gia mặt cô ấy mà rằng ‘cô nhìn lại bản thân mình đi, lôi thôi, xấu xí như thế, có thằng nào nó thèm ngó ngàng? Tôi làm cho chồng mà còn không chịu được nữa thì nói là khách hàng nào?’. Nghe đến đây, vợ tôi ứa nước mắt và ngày hôm sau, tức khắc, tôi chiếm được đơn ly hôn cung phi đã kí sẵn.
Cuộc hôn nhân của chúng tôi kết thúc như vậy thật gấp rút. Tôi biến thành người lẻ loi, lại cảm thấy thoải mái, vui mừng, vì trút bỏ được gánh nặng là người thanh nữ xấu, người phi tần xấu. Tôi như được giải thoát khỏi cuộc hôn nhân ngày vì tôi còn bao lăm cô gái xinh tươi vây vòng vèo. Đơn ly hôn, tôi không ngần ngại mà kí ngay lập tức. Còn vợ tôi bỏ đi, tôi cũng không hay biết gì về cô ấy nữa, coi như cạn tình…
3 năm sau, tôi bất thần gặp mặt lại hoàng hậu trong tiệc cưới của người bạn thân. Nhìn bà xã lúc này làm cho tôi mê man, thiếu chút nữa thì không nhận ra cô ấy. Người đàn bà xấu xí ngày nào trở nên dễ thương, lộng lẫy, quý phái, dáng dấp thì không kém cạnh một bạn nào. Trong tiệc cưới ấy, cô ấy nổi trội đến không ngờ. Tôi không dám lại chào hỏi nhưng cô ấy đã vội vàng chào tôi, giống như cố ý để cho tôi thấy, người hậu phi xấu mà tôi chê cười ngày nào giờ đã lột xác ra sao. Tôi không nắm bắt sao cô ấy lại đổi mới chóng mặt được như vậy. Ừ thì 3 năm, đâu phải là thời gian quá ngắn nhưng cũng ở với nhau mấy năm, tôi nói mãi mà cô ấy chịu đổi mới gì đâu? Đời nào vì tôi ruồng bỏ cô ấy nên phi tần đã cố gắng chăm sóc bản thân…?
Tôi trốn sang một góc khác để thủ thỉ với bạn bè nhưng không quên liếc nhìn người cung phi của bản thân mình. Đi kế bên tôi là cô người ấy nhưng so với bà xã thì còn thua xa. Ấy vậy mà trong mắt tôi, tôi đã từng khinh bỉ thê thiếp vì cô nửa kia hiện nay. Tôi tới gặp đối tác làm ăn tay bắt mặt mừng, đang thì thầm hoan hỉ thì anh ấy gọi hiền thê cũ của tôi lại và giới thiệu, đó là hiền thê của anh ấy. Tôi chết đứng, không tin vào tai chính mình, cứ thế đứng nhìn hậu phi bản thân mình một hồi, thấy bản thân bé nhỏ, lép vế và hèn hạ biết bao.
Cô ấy thật sự xinh tươi, chỉ là tôi không trông thấy. Cô ấy quá là lộng lẫy mà trước giờ tôi lại coi thường, khinh bỉ. Giờ thì chồng cô ấy giàu, đại gia, thậm chí còn cực kì quyền chức mà tôi còn thua kém rất nhiều bậc. Tôi ái ngại khi nhận ra người thiếu nữ bản thân mình ruồng bỏ ngày nào giờ đã thay đổi, đáng yêu, giàu sang hơn gấp phổ thông lần so với bản thân. Có thể, ngày trước, tôi không trông thấy giá trị của cô ấy, không có cách thức nào làm cho cô ấy thay đổi ngoài việc dằn vặt và chê bai, coi thường. Giá như tôi ốm nhẹ hơn, tâm lý hơn thì có thể, mọi chuyện đã khác…
Đây có phải là quả báo cho tôi, người nam nhi tham tiến thưởng bỏ ngãi, vì tiền mà phụ bạc? Tôi thật sự cảm thấy bản thân mình thật hèn yếu trong mắt người ta và thấy hổ hang thay vì bạn dạng thân bản thân. Và đặc biệt hơn, trong giây khắc gặp lại phi tần, một lần nữa, tôi lại biến thành gã bỉ ổi. Người con gái đi kế bên tôi đột chốc biến thành một người có giá trị cực kì nhỏ bé… Trong tâm não tôi, đầy ắp hình ảnh của phi tần cũ, xinh tươi và kiêu sa…
Xem tại: Tạp Chí Dành Cho Phái Mạnh
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét