Trong số 3 bạn bè ruột, tôi thuộc dạng có kinh tế vững tiến thưởng nhất. Mái nhà tôi chưa bao giờ phải lăn tăn chuyện tiền bạc bởi mỗi 04 tuần, tổng doanh thu của nhì thê thiếp chồng cũng hơn 50 triệu đồng.
Tuy có vấn đề kiện nhưng chưa bao giờ tôi con đường hoàng có thể trợ giúp các em chính mình. Phần lớn cũng bởi vợ tôi quá bủn xỉn. Chính bà xã đã khiến cho tình cảm bằng hữu, bác mẹ chồng trở thành sứt mẻ trong khoảng khi nào không nhân thức.
Dạo trước, bố tôi trong khoảng dưới quê lặn lội lên chơi. Vừa thấy ông bước vào cổng, tay không mang gì ngoài chục trứng gà, bà xã đã tỏ thái độ này nọ không hài lòng. Cô ấy bảo: “Con thấy nhà người ta, ai dưới quê lên cũng tay xách nách mang cả đống đồ chứ chẳng khách hàng nào tay không như bố đâu”.
Thấy bố ái ngại, tôi phải giãi tỏ rằng chính mình bảo bố làm tương tự. Với lại trên đô thị ti tỉ mà bắt cụ xách lên cho mệt.
Bố tôi mới ở lại chơi được nhì ngày, bà xã đã sốt ruột vờ hỏi: “Bố định ở chơi bao lâu ạ? Thê thiếp chồng con bận tối mắt sợ không có thời gian tiếp chăm bẵm bố đâu”.
Ban đầu, bố tôi tính chơi lâu nhưng nghe con dâu nói thế nên ông cũng lấy cớ để về quê sớm kẻo không người nào chăm vườn tược.
Bố tôi lâu ngày mới lên chơi mà mâm cơm của thê thiếp khiến cho tôi đến là hổ ngươi vì toàn rau. Nhân thức phi tần tính toán nên tôi liền nhăn nhó bảo cô ấy nên cải thiện bữa ăn. Ngờ đâu bà xã vừa chỉ tay dí mạnh tham gia cái bụng phệ của tôi vừa ngoa ngoắt đáp lớn: “Cái bụng mỡ thế kia mà còn đòi ăn sướng. Bố ở quê, gà lợn nuôi cả vườn, thấy đã ngán chứ nói gì chuyện ăn giết nữa”.
Xem thêm: Bố và con gái 11 tuổi tử trận sau một vài phút nhảy xuống đại dương tập bơi
Cái chế độ để biện minh cho sự bủn xỉn của thê thiếp làm cho tôi bẽ mặt với bố đẻ cực kì!
Đến hôm bố tôi về quê, ông cụ có nhắc rằng cuối năm nay, họ hàng sẽ công ty lễ tảo mộ lớn. Ông yêu cầu cung phi chồng tôi phải về và đóng góp 5 triệu đồng để sang sửa lại mộ tổ.
Tôi thì gật đầu đồng ý ngay còn phi tần thì kêu oai oái, cô ấy không biết vô liêm sỹ liền hét toáng lên: “Ối giời! Ở quê cứ thư thả quá nên bày biện đa dạng lễ lộc khiến cho gì cho rách việc. Các cụ cứ tưởng trên này rộng rãi tiền lắm ấy nên muốn phán bao lăm thì phán”.
Kết thúc câu nói của con dâu, bố tôi ảm đạm lòng rồi đùng đùng bắt tôi chở ra trường học. Tôi thì giận dữ liền tát vào mặt thê thiếp một cái để cảnh cáo thái độ hỗn láo của cô ấy.
Người thân thương mà cô ấy đối xử không ra gì huống đại dương là người dưng. Vợ tôi bủn xỉn tới nỗi còn trả giá cả tiền rác đóng mỗi tháng cho viên chức không gian và đủ các việc khác.
Có lần đưa con đi chơi bến xe, thấy có đứa nhỏ nhắn bán vé số mặc áo quần rách xơ xác nên tôi kêu lại tậu dùm nó một tờ. Giá vé là 10 nghìn đồng nhưng tôi đã đưa 20 nghìn và bảo cháu bé đừng đưa lại tiền thừa. Thế mà vợ tôi lại chạy đùng đùng đến lấy lại cho được tiền thừa. Đã vậy vợ tôi còn cao giọng đanh đá: “Anh bị mù à! Bè cánh nó ăn mặc thế để người khác thương hại chứ toàn là đóng giả đi lừa nhân gian thôi”.
Đồng bạc nhì bà xã chồng nhận chẳng phải hạn hẹp gì, có cho người ta một tí thì có khiến sao. Vậy mà vợ tôi lại hành xử một phương pháp gớm ghê như vậy thì thật quá mắc cỡ.
Nhiều lần tôi khuyên nhủ thậm chí to tiếng về chuyện chi tiêu tiền nong dè dặt của hậu phi, cô ấy đều bốp chát đưa ra đủ nguyên nhân để không chịu thu nạp.
Chính lối sống bần tiện của phi tần mà đến đồng đội và người nhà của tôi cũng bị cô ấy làm cho sượng mặt và dần quay lưng.
Tầm thường sống với nhau đến 7 năm trời, có một đứa con kháu khỉnh và kinh tế cũng thuộc hàng khá giả. Thế mà vợ tôi suốt ngày than vãn như chính mình khốn cùng lắm! Tôi cũng không phải thuộc dạng con trai thích tiêu dùng phung phí nhưng nhìn cảnh hiền thê chính mình quá keo kiết và keo kiết, tôi cũng mệt mỏi.
Tôi phải khiến cho gì để cung phi hiểu ra và bớt cái thói kiệt sỉn đây quần chúng?
T.B.N - / Theo Trí Thức Trẻ
Tham khảo thêm: Play Boys
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét