(iBlog.vietnam) – Nếu như em là một loài cỏ dại, có phải chăng anh sẽ là ánh nắng mặt trời tiếp sức sống cho em…
ads_face-Này Thảo, đang nghĩ gì thế ?
-Àh, ừh, có nghĩ gì đâu?
-Rõ ràng anh thấy em có vẻ bối rối nghĩ về nhân tố gì đó lắm mà. Anh gọi nãy giờ mà em không nghe đấy thôi.
-Thôi, không có gì đâu. Chính mình đi tiếp đi anh
Thảo rất yêu hoa, nhất là các loài hoa dại và cỏ dại, những loài hoa,cỏ chỉ sống ở những cánh đồng hẻo lánh, mọc thành đồng minh, thành rậm…những loài hoa mà chỉ sống nhờ có ánh mặt trời chiếu rọi tham gia mỗi buổi sáng bình minh thức giấc…
-Sáng mai anh qua đón em đi học nhé ?
-Thôi, em có xe, em tự đi được. Làm phiền anh dậy sớm chạy qua đón em rồi lại phải rước em về lắm
-Nhưng anh muốn qua chở em đi
-Thôi thì tùy anh, em không có ép à nghen.
-Mai sáng 6g anh qua nhé. Bản thân đi ăn sáng kết thúc đi học
-Ừm
Thảo khiến những đứa con gái bao quanh bản thân phải ghen tị lên vì một nửa của Thảo là một anh chàng rất điển trai, giàu có và kính yêu Thảo rất đỗi. Anh ta tên là Phi. Con của một ông chủ tịch nắm giữ một công ti xăng dầu rất lớn. Khi Phi và Thảo chính thức quen nhau, Thảo phải chịu đựng và lắng tai không biết bao nhiêu là lời thị phi.
Chỉ vì Thảo thua Phi về mọi mặt. Thảo là sinh viên năm hai ở dưới thức giấc lên được cho ăn học nên người rồi thành lập công ty trên này tự kiếm sống lấy mà tự nuôi bản thân mình. Thảo thua Phi về hầu hết mọi thứ, trong khoảng gia cảnh, tiền bạc,…lẫn tình cảm.
Xét cho cùng mà nói, vẫn là Phi dành tình cảm cho Thảo đa dạng hơn là Thảo bỏ ra cho Phi. Đại chúng xung quanh cũng thấy rõ điều đó, Thảo lúc nào cũng lạnh nhạt, đối xử rất xa lạ với Phi.
Lắm lúc Phi cũng bi thiết vì điều đó, nhưng anh chấp thu được. Cũng bởi chỉ vì anh yêu Thảo, một thứ tình yêu mà chẳng thằng đại trượng phu nào có thể tin được và chấp chiếm được nhân tố đó, kể cả những người bao quanh
-Em ăn phở nhé ?
-Không, em không muốn ăn gì cả?
-Em muốn sút cân sao ?
-Không. Tại em không muốn ăn
-Vậy thôi bản thân mình đi xem phim đi
-Em không có hứng thú !!!
-Vậy thôi anh ở đây nói chuyện với em- Phi thở dài,cố nén những giận dữ vào bên trong rồi dịu dàng nói
-Ừm. Tùy anh !!!
Thì thầm với Phi mà Thảo chẳng thèm dòm Phi lấy một lần huống hồ chi nói tới dòm thẳng mặt. Nhìn thấy tình cảnh đó, những người bao quanh họ chỉ nghĩ tới Thảo đang lợi dụng tình cảm của Phi, và hơn thế là lợi dụng tiền bạc mà Phi đang có được.
Thật chất mà nói, trong khoảng lúc quen nhau đến giờ, Thảo chẳng nhận một thứ gì quý giá mà Phi mang tới. Thảo bảo không quen sử dụng đồ sử dụng của người khác. Phi có lo cho Thảo từng miếng ăn, áo quần và một vài thứ linh tinh khác, hay những lần Thảo đi chơi cùng Phi.
Nhưng đụng tới đồ quý giá, Thảo nhất định nói tiếng KHÔNG !!!
-Em bệnh mất rồi !!!
-Em không sao!!!
-Để anh đi tậu thuốc với tậu cháo cho em
– Em đã nói là em không sao rồi mà !!! Anh không cần tậu đâu
-Không được, em sốt cao lắm. Để anh đi sắm thuốc, chút ít à !!!
Thảo bối rối trước hành động của Phi. Thảo im re và ngồi bất động, chẳng biết nói gì, cũng không biết phải nên làm cho gì ngay lúc này. Thảo cứ ngồi im đó, chờ Phi đem thuốc và cháo về cho Thảo…
-Em ăn cháo liền đi cho nóng nè, anh có dặn người ta bỏ phổ biến tiêu với gừng rồi. Ăn chấm dứt em uống thuốc vô nhé, anh lấy nước cho em sẵn rồi nè – Phi căn dặn Thảo thật tận tường và niềm nở.
Trong lúc Thảo ăn cháo, Phi cứ ngắm nhìn Thảo mãi không thôi. Phi đòi đút cháo cho Thảo, nhưng Thảo không chịu, đòi tự ăn một bản thân mình.
Lúc đó, Thảo chỉ nhân thức rơi vào tình trạng quay cuồng và mất hướng đi. Thảo yêu Phi. Nói đúng hơn là cái tình ái đó không được thể hình thành bên ngoài. Cái tình ái mà Thảo dành cho Phi, nó vẫn chưa đủ đa dạng để Thảo có thể bất chấp phần lớn, bất chấp dư luận, bất chấp mọi thứ để gần gủi bên Phi phổ quát hơn
-Em nằm xuống ngủ đi. Sáng mai dậy sẽ hết sốt thôi mà – Phi dặn dò rồi cười thật dịu dàng và đầm thấm
-Sao anh luôn tốt với em như vậy ? –Thảo hỏi Phi
-Vì anh là bạn trai của em
-Sao lúc nào anh cũng kiên nhẫn đối với em?
-Chỉ dễ chơi, vì anh yêu em
-Sao anh không chọn người con gái khác mà lại chọn em ?
-Vì em có cái sức hút có thể hút được anh mà người con gái khác không làm được
– Phi tư vấn rất tỉnh bơ và tự tin trước những thắc mắc hốt nhiên của Thảo mà trong khoảng trước tới giờ, Thảo không bao giờ hỏi Phi về những điều đó
-Anh có giận em không ?
-Giận về vấn đề gì ?
-Vì lúc nào em cũng đối xử không tốt và luôn lạnh nhạt với anh
-Không!!! Anh không giận
-Tại sao anh lại không giận ?
-Anh cũng không nhân thức nữa. Nhưng anh nhân thức em là một cô bé bỏng rất cứng ngắc
-Câu giải đáp đó thì có can hệ gì ?
-Vì em cứng ngắc nên mọi thứ với em đều không là màu hồng, mà phải là màu xám rồi em sẽ biến nó thành màu hồng. Với anh cũng thế, anh muốn biết tình cảm của tụi bản thân mình sẽ thành màu hồng trong mắt em
Thảo lặng ngắt. Thảo cảm thấy bản thân mình thật sự có lỗi khi đã đối xử với Phi như vậy. Vì Thảo không quen âu yếm, không quen cứ suốt ngày kế cận bên cạnh nhau từng phút từng giây.
Thảo không quen sự kính yêu. Thảo đã vô tình làm cho trái tim Phi bị thương tổn tham gia nhiều khi nào đó. Chỉ có nhân tố, Phi vẫn cứ yêu Thảo. Yêu không kết thúc nghỉ và chỉ nhân thức tha thứ và không hoàn thành yêu. Thảo thấy mình thật tồi tệ
Thảo là một loài cỏ dại, sống ở bụi rậm và hoang vắng quen rồi. Thảo quen phải gồng mình để tranh đấu lại với sương gió trên đôi vai nhỏ mảnh khảnh và yếu ớt của loài cỏ dại. Cỏ dại luôn cứng ngắc và khỏe mạnh.
Ảnh minh họa
Thảo cũng vậy. Khỏe mạnh và kiên cường, cũng lắm bụi gai và chẳng hấp thu tình cảm. Cỏ dại chỉ thích ánh nắng sớm mai vào mỗi sáng sớm mai bình minh tỉnh giấc giấc. Ánh nắng tực oắt chiếu rọi vào cỏ dại thật chứa chan sức sống mãnh liệt…
“ Anh nguyện xin khiến cho nắng để chiếu rọi vào em
Anh nguyện xin khiến mây để cơn gió kia thổi nhè nhẹ
Em cỏ dại phải chăng chỉ cần nắng?
Em cỏ dại có chăng em cần anh ?
Cỏ dại ơi là cỏ dại mỏng manh
Nắng bên em như anh bên em bao ngày nắng
Nắng bên em sẽ soi cho đôi vai em hao nhỏ nhắn
Nắng bên em nguyện sẽ khiến em mãi sáng rực
Nắng bên em nguyện sẽ khiến em cười vui… “
-Em vẫn chưa thân xác định được tình cảm của mình- Thảo hồi hộp nói với Phi
-Anh hiểu. Anh có thể thông cảm được- Lúc này đây, Phi vẫn nhoẻn cười
-Anh có bi thiết, có giận em không ?
-Anh sẽ bi tráng, nhưng sẽ không giận
-Em xin lỗi…
-Anh hiểu mà. Em không cần phải xin lỗi anh đâu
-Mai sau em sẽ về quê khoảng nửa tháng nữa em mới lên
-Ừm!!! Em đi vui mừng nhé !!!
-Đừng bi tráng bỗng dưng có em…
-Anh sẽ chờ !!! – Phi vẫn cười, nhìn Thảo với ánh mắt thật ngọt ngào và đắm đuối
-Em đi đây
-Ôm ấp nhau một cái nhé ?
Thảo cảm chiếm được Phi đang nỗ lực siết chặt lấy Thảo và muốn nắm lấy Thảo không buông tay… Thảo nỗ lực khiên chế những giọt nước mắt mà Thảo sắp sửa khiến nó tuôn trào ra trước mặt Phi.
Đối với Phi, Thảo luôn là một cô bé nhỏ chắc nịch và khỏe khoắn, cho nên, Thảo không được khóc trước mặt Phi. Thảo biết, Phi cũng đang như Thảo, đau đớn lắm nhưng chẳng dám thể hình thành bên ngoài. Sao những cuộc chia li đều luôn mang đến những giọt nước mắt khiến tràn li mà không sao có thể ngăn lại được.
Phi buông tay ra rồi nhoẻn cười với Thảo, Thảo quay đầu lại, cứ bước trở về phía trước, chầm chậm rãi từng bước, níu kéo một điều gì đó mà Thảo chẳng phải muốn phải lìa xa. Phi nhìn phía sau lưng, vẫn đang mỉm cười và chờ một cái quay đầu lại…
Và sau cùng, Thảo đã quay đầu lại nhìn Phi và nhoẻn cười lòng khẽ bảo:
“Chờ em nhé, anh yêu!”
Tham khảo thêm: Tạp Chí Dành Cho Phái Mạnh
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét